Một chữ “Đủ”

Đủ!
Sống đến bao lâu mới biết đến 1 chữ “đủ”.
Của cải bao nhiêu?
Quen được bao nhiêu người? Yêu thương được bao nhiêu?
Đủ…là tự mình thấy đủ đầy!?

Hay chỉ là cái bình phong cho những ước mơ chưa thể đạt được?

Đủ… là buồng chuối chín phía vườn nhà đổi lại được bữa cơm thêm món mới

Đủ… là “Mẹ ơi! Con về rồi…!”

Hay “Đủ”… đôi khi đơn giản chỉ là ra đi đúng thời điểm mà thôi.

Đủ là khi hoài niệm, là mỉm cuời về nó mà trong lòng không còn một góc tối nào nữa.

Quá đủ!


Một ngày buồn tháng 5.

Leave a Reply